Người đọc sách thản nhiên cười đáp: “Vị thế tử điện hạ trước kia, thực ra cũng không đáng ghét. Năm đó hạ quan chỉ là một thư sinh nghèo, trong túi rỗng tuếch, sáu mươi bảy bài thơ văn tổng cộng một ngàn hai trăm hai mươi sáu chữ, đành liều mình ra giá sáu mươi lạng. Hắn vừa nghe đã nổi nóng, nói là ta đang mắng hắn, qua loa xem lướt qua chồng giấy vụn thơ văn kia, giơ một bàn tay về phía hạ quan, nói là đáng giá con số này, rồi ném thẳng cho hạ quan năm trăm lạng bạc trắng, chứ không phải ba trăm lạng như thái tử điện hạ đã nói. Có điều, tiền mặt đúng là ba trăm lạng, còn lại là bốn tờ ngân phiếu, hạ quan vẫn luôn trân trọng kẹp trong sách. Những năm qua, mỗi khi nghiên cứu học vấn thấy mệt mỏi, hạ quan đều lật xem cuốn sách ấy. Nếu nói hạ quan nói tốt cho thế tử điện hạ thì chưa đến mức đó, lúc đó tiền trao cháo múc, đôi bên cùng thuận lòng, về cơ bản là không ai nợ ai. Thậm chí nếu Từ Phượng Niên chỉ là một quan viên địa phương, hạ quan không ngại dốc sức giúp hắn một phen trong kỳ Đại Bình lần này, thiên vị cho hắn đánh giá hạng ưu. Nhưng hắn đã là phiên vương của Bắc Lương và là thượng trụ quốc của triều đình, thì không đến lượt hạ quan phải lấy lòng. Tuy nhiên, bảo hạ quan trái với lương tâm mà hùa theo người khác thì lại quá làm khó hạ quan rồi. Làm quan quả thực không dễ, tuy làm người tương đối dễ hơn, nhưng cũng không thể quá cẩu thả được.”
Chương 1451: Ngoảnh lại và hoàn hồn (2)
[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành
Phong Hỏa Hí Chư Hầu
6.034 chữ
12-01-2026
Tải app để đọc full nội dung chương này

Hãy quét mã QR bên trên để tải app,hoặc vào App Store/CH-Play gõ tìm App Truyện
*Ưu điểm khi đọc truyện trên app*
- Nghe Audio miễn phí
- Giao diện bảo vệ mắt
- Ít quảng cáo
- Đọc offline
Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!



